07. Hôn Anh (1)

Màu nền
Font chữ
Font size
Chiều cao dòng

Trong quán cà phê, Jisung đẩy menu về phía hai cô gái rồi nhìn quanh. Quán cà phê bình thường ấm áp, so với quán của Jisung thì tất cả mọi nơi khác dù kì lạ đến mấy cũng trở nên bình thường. Đang thẩn thơ nhìn theo bức tranh treo trên tường vừa hay là của một người bạn chung lớp đại học, Jisung liền giật mình vì nghe giọng nói của Jaemin gần sát bên tai.

"Cậu uống gì?"

Jisung né người ra.

"Gì cũng được."

"Ở đây không có gì - cũng - được."

"Gì cũng được là gì cũng được, không phải gì cũng được ở chỗ tôi."

"À, nhưng tôi không rõ gì cũng được là gì." Bảy giờ sáng ngày chủ nhật, Jaemin đang vật vờ nằm ngủ ngay trên bàn làm việc thì Jisung đã réo vang tên anh ngoài cửa.

"Jaemin! Na Jaemin! Anh mà không mở cửa thì tôi sẽ leo cửa sổ vào nhà anh đấy!"

Không cần đến ba lần hò hét, Jaemin đã mở mắt ra. Giọng nói oanh vàng thánh thót của Jisunh chắc đã làm cả khu phố tỉnh giấc chứ không riêng gì một mình anh. Jaemin mắt nhắm mắt mở đi xuống rồi lọ mọ tra chìa khóa vào ổ. Cánh cửa vừa mở hé chừng một gang tay, Jisung đã kéo cửa lách vào. Trên tay cậu cầm một khay đồ ăn sáng cùng cà phê còn bốc khói.

Đợt gió mùa đông đầu tiên đã tràn về từ tối qua. Ngoài đường lạnh tê tái, Jisung mặc một chiếc áo len cao cổ màu kem rất lớn. Ấn tượng về màu tóc vàng hoe và màu da trắng cùng chiếc áo lông xù làm cho Jisung trông như một cục mây di động. Jaemin gãi đầu ngáp dài, anh quay đầu đi lên lầu mặc cho Jisung vừa đi vừa lảm nhảm gì đó về gió lạnh và một sân chơi ngoài trời để không phải nhìn thấy chiếc áo thun cổ rộng đang lệch khỏi vai Jaemin lộ ra xương hõm cổ. Mặc kệ Jaemin đưa tay cào loạn lên tóc rồi đi vào phòng tắm, Jisung lấy đồ ăn cho mình ngay khi bước vào phòng.

Trên giá sách có một chiếc loa nhỏ, Jisung ngậm miếng bánh mì trong miệng rồi với tay mở nhạc. Trong không gian chất đầy giấy tờ cùng tông màu với trời đất bên ngoài, Jisung vừa gặm bánh mì vừa đọc quyển tạp chí thiết kế đặt trên bàn viết, đầu cậu lắc lư theo tiếng nhạc êm đềm hơn thứ nhạc rock tập thể dục mỗi sáng rất nhiều.

Jaemin từ phòng tắm bước ra với vẻ mặt còn ngái ngủ, anh nhìn thấy cảnh đó thì tự thấy cơn buồn ngủ biến mất mà thay vào đó là cảm giác ấm áp kì lạ trong lòng. Hai người ăn sáng trong im lặng. Jisung giải quyết bữa sáng của mình trước rồi tự mở tủ của Jaemin lấy ra một chiếc áo len mỏng màu lông chuột cùng áo khoác dài màu xanh biển. Ngắm đi ngắm lại, cậu lại chọn thêm một chiếc quần dài cùng màu với áo len rồi ném lên giường sau đó giục Jaemin đi thay đồ. Jaemin không hiểu chuyện gì nhưng cũng ngoan ngoãn thay đồ, để yên cho Jisung vuốt giúp mớ tóc, chọn một đôi giày, cậu cằn nhằn bắt Jaemin thay cả tất chân có họa tiết hợp với màu áo. Cho tới khi Jisung đẩy ra khỏi nhà rồi cất luôn chìa khóa nhà anh vào túi quần của cậu, Jaemin mới lên tiếng thắc mắc. Chính anh cũng tự thấy ngạc nhiên, không biết từ lúc nào mà mình đã dung túng cho cậu quá nhiều.

"Chúng ta đi đâu đây?"

"Hẹn hò."

Jisung nói hai từ ngắn gọn mà Jaemin tưởng như có sét đánh bên tai.

"Lại hẹn hò với cậu? Lần trước làm mấy trò mèo đó chưa đủ hay sao?"

Jisung cười ngất. Tôi cũng muốn hẹn hò với anh lắm, nhưng mà nếu là hai chúng ta thì cần gì phải đi ra ngoài. Bắt gặp ánh mắt kì thị của Jaemin, Jisung ngừng cười. Cậu trang trọng nói như sắp hẹn anh đi thăm bệnh:

"Hôm nay Hyemi hứa sẽ giới thiệu bạn cô ấy cho tôi. Nhưng đi hai người thì gượng gạo quá, tôi sợ tôi sẽ làm nhiều trò điên hại cô ấy bỏ chạy. Nên tôi quyết định vác anh và Hyemi đi theo làm bóng đèn."

Ngừng lại một chút, Jisung bất ngờ xòe tay vòng lấy vai Jaemin, nói thì thầm bằng giọng nói đáng ghét thường thấy khi trêu chọc anh:

"Nhưng trong trường hợp anh muốn hẹn hò với tôi thì tôi cũng không từ chối..."

Trước khi tai và mặt đỏ lên bất thường, Jaemin đã nuốt xuống cơn nghẹn trong cổ họng, đẩy Jisung ra xa rồi không nhắc gì đến câu cậu vừa nói.

"Cậu có quen Joo Hyemi?"

"Đương nhiên rồi, đối tượng của bạn trai..."- Jisung nghiêng người né nắm tay đang bay tới - "... tôi thì tôi phải nghiên cứu kĩ chứ."

Jaemin im lặng không nói gì. Nghe Jisung nói đến chuyện sắp xếp hẹn hò cùng một người nào đó, đột nhiên anh thấy hơi lạ lùng. Park Jisung là đàn ông bình thường, đương nhiên rồi sẽ phải hẹn hò yêu đương, không hiểu vì sao Jaemin lại chưa bao giờ nghĩ đến chuyện có ngày bên căn gác kia sẽ có hai người đứng ở cửa sổ nhìn ra chứ không phải là một.

Thấy vẻ mặt xám xịt của Jaemin, Jisung tưởng rằng anh giận vì cậu quen biết với Hyemi đành giả vờ khai báo:

"Thực ra thì Renjun giới thiệu cô ấy với tôi mấy hôm trước."

Jaemin đã đem thay vẻ mặt đeo đá bằng bộ dạng ngạc nhiên.

"Lại còn cả Huang Renjun?"

"Anh đừng trưng ra vẻ mặt như thế, tôi sẽ không dám nói tiếp là mình đã đi uống với anh Jaehyun và Mark và người đeo cặp kính tròn có điệu cười kinh dị hình như là gì - đó - Yang hai lần rồi đâu."

Jaemin không còn gì để nói. Không ngờ mấy người kia sau lưng anh lại chạy loạn tới mức dồn hết tất cả vào chỗ Jisung. Nhưng chính anh còn đâm đầu vào cậu, nói gì đến những người khác. Jaemin lại tự cười mình thêm lần nữa. Đám người trong văn phòng kiến trúc ngoại trừ anh ra đều rất thân thiện, bọn họ nói nhiều không khác gì Park Jisung. Vậy mà anh từng nghĩ rằng chỉ có mình anh biết đến sự tồn tại của cậu và giữ riêng cho mình, không ngờ mọi người đều giống như anh, cũng quen biết nhậu nhẹt với Jisunh như hai người vẫn thường ngồi chung nhau buổi tối. Jaemin cười nhạt rồi đưa tay với lấy chìa khoá Jisung đang cầm.

"Cậu gọi Renjun đi cùng đi, tôi hôm nay còn có việc bận."

Jisung lắc đầu, gọi Huang Renjun làm gì? Cuộc hẹn hôm nay vốn đâu phải tổ chức ra vì cậu...

Jisung nhìn Jaemin, Jaemin nhìn đâu đó ra đường, một lát sau Jisung cương quyết nói:

"Bây giờ anh muốn đi cùng tôi hay muốn tôi đi cùng anh?"

"Hai cái đó không phải như nhau sao?"

"Đúng rồi, chỉ có một phương án đó thôi."

Jisung hẹn hò thì liên quan gì đến anh, Jaemin lại nhoài người ra lấy lại chùm chìa khóa. Cậu giấu sau tay mình rồi nói:

"Bây giờ anh muốn ôm tôi để lấy chìa khóa hay muốn tôi ôm để mở khóa?"

Sau một hồi giằng co trước cửa nhà, Jaemin cũng đành phải bước theo Jisung, phần vì tò mò không biết cậu ta sẽ hẹn hò như thế nào, phần quan trọng nhất - vì Jisung không trả lại chìa khóa. Nhắm trước mình không thể đứng trước cửa mấy tiếng đồng hồ trong bộ dạng như thế, anh chọn phương án đỡ nhàm chán hơn là đi theo mấy bước chân Jisung đang nhún nhảy một điệu nhạc gì đó trên đường.
Hai người leo lên xe buýt. Jaemin không khỏi ngạc nhiên nhìn Jisung thoải mái chọn cho mình một băng ghế trống ở phía cuối xe ngồi xuống.

"Sao cậu không đi xe?"

"Vậy anh ngồi sau ôm eo tôi nhé?"

Jisung đang chạy một chiếc motor cỡ lớn. Và thêm một chiếc xe đạp sơn màu vàng nghệ, anh thường thấy cậu đạp xe đi mua hoa chất đầy giỏ mỗi buổi sáng đẹp trời.

"Vậy sao không đi xe tôi?"

"Sau này nếu chúng tôi hẹn hò thật, tôi phải mượn xe anh đưa bạn gái đi dạo mỗi ngày sao?"

Jisung cười cười nhắm mắt lại, Jaemin ngồi bên cậu không muốn bàn luận nhiều về chuyện xe cộ hay gì đó tương đương. Cảm giác đúng là Jisung thì phải thế, cậu không thể hẹn hò một cô gái trong bộ dạng đĩnh đạc đường hoàng.

Nhưng mà, Park Jisung hẹn hò thật sao....

Hyemi hẹn Jisung ở quảng trường trung tâm thành phố. Từ quảng trường đó hướng ra là bờ sông phẳng lặng, mùa đông rất ít tàu thuyền qua lại, cảnh sắc cũng lạnh nhạt hơn ít nhiều. Hai người sóng vai nhau đi tới, mấy cơn gió lạnh thổi qua tung hết mớ tóc trên đầu Jaemin. Jisung được dịp cười, cậu đưa tay lên định đè phẳng mái tóc đó lại thì đã nhìn thấy ở cách họ một khoảng không xa, Hyemi cùng bạn đang đứng chờ.

Nhìn thấy hai người đến, vẻ rạng rỡ làm hai má Hyemi ửng lên xinh đẹp giữa gió rét. Cô không nghĩ tới Jisung sẽ thành công hẹn được Jaemin, nhưng cô dĩ nhiên không kém phần vui mừng khi được gặp anh không phải ở văn phòng và chỉ có thể nói chuyện chi tiết bản vẽ. Jaemin lịch sự nói chuyện với hai cô gái trong khi Jisung im lặng đến bất thường. Bốn người hẹn nhau vào một quán cà phê nhỏ nằm bên bờ sông vắng.

Hyemi ríu rít bên cạnh Jaemin, cô không ngừng nói những câu chuyện mà Jisung cảm giác nếu đi bên cạnh anh, mình cũng sẽ như thế. Vốn từ đầu Jisung đã khẳng định đây là một buổi hẹn dành cho Hyemi, nên cậu lặng lẽ bước một bước về sau nhường vị trí bên cạnh Jaemin cho Hyemi. Jaemin không phản ứng gì, mà Jisung mong chờ anh sẽ làm gì chứ?

Cậu cúi đầu đi rất chậm, Hyemi lôi kéo Jaemin mà anh cũng sải bước nhanh theo cô.

Jisung một mực để ý đến Jaemin, cậu không ngờ rằng từ đầu tới cuối, Mina - cô gái đi cùng Hyemi lại luôn để ý tới cậu.

Mà không phải để ý theo kiểu một người con gái bình thường.

"Thì anh cứ chọn đại đi."

Ở phía đối diện hai người, hai cô gái như đang nghe tiếng nước ngoài.

Jaemin không rõ vì sao thái độ của Jisung kì lạ như vậy. Hẹn hò là cậu chủ mưu, cô gái ở cạnh Hyemi nhìn qua cũng rất cá tính xinh xắn. Cô gái đó nhìn Jisung không chớp, có đôi khi Jaemin đột nhiên nghĩ muốn kéo Jisung ra sau lưng mình. Anh bình thản gấp menu lại, gọi cà phê cho mình rồi thì thầm vào tai nhân viên của quán một thứ gì đó. Cậu nhân viên cúi người xuống chăm chú nghe, rồi càng ngày mắt càng mở to, cho tới khi Jaemin ngừng lại thì miệng cậu cũng đã thành một chữ O đủ nhét một trái trứng gà.

"Nhưng.. cái đó..."

"Cậu cứ làm đi." - Jaemin mỉm cười gật đầu rồi quay lại.

Thời gian trôi qua chậm chạp mà mấy câu chuyện của Hyemi cũng cạn dần. Điểm chung giữa cô và anh nhiều lắm cũng chỉ là ngành kiến trúc, còn mấy thứ giải trí thì Jaemin tiếp tục theo chủ nghĩa "gì cũng được", khoảng cách tuổi tác lại càng khiến họ có gu thưởng thức khác nhau. Jisung lơ đãng nhìn quanh quán, thỉnh thoảng lại lôi điện thoại ra bấm. Cho tới lúc không chịu nổi nữa, Jaemin liền đưa giày lặng lẽ nghiến một cái vào chân cậu. Jisung ném qua chỗ Kaemin một ánh mắt rõ ràng một chữ " Gì?". Jaemin cho tay vào túi áo, anh bình tĩnh nói chuyện với hai cô gái như chẳng có gì xảy ra, chỉ vài giây điện thoại Jisung rung lên một tin nhắn.

"Mở miệng nói chuyện giùm tôi đi."

Lại thêm một tin nhắn nữa.

"Rõ ràng là cậu hẹn tôi ra ngoài."

Jisung che miệng ngáp. Thật khó mà vui vẻ được khi nhìn thấy niềm vui ánh lên trong mắt của Hyemi, cảnh hai bọn họ sóng bước bên nhau với chiều cao vô cùng phù hợp. Lần gặp trước Jaehyun và Renjun tranh nhau kể về Hyemi, những điều dịu dàng và quan tâm đến Jaemin mà chỉ có một người con gái mới có thể làm được. Hai người họ còn bắt cậu cá cược chung, không biết Jaemin sẽ đổ cô sau một tháng hay hai tuần gặp nhau.

Rất nhiều khi đầu óc bảo bản thân phải làm thế này nhưng trái tim cứ nặng trịch cảnh báo rằng tuyệt đối không được làm như vậy. Cuộc sống vốn đã phức tạp rồi, Jisung không cần nhảy vào khuấy đảo cuộc sống của Jaemin thêm nữa. Thỉnh thoảng trong một giây phút hiếm hoi mà lý trí chiến thắng trái tim, Jisung vẫn luôn tự nhắc mình.

Người phục vụ đưa nước ra nhưng vẫn không quên hướng một cái nhìn kì lạ về phía Jaemin. Anh thản nhiên đẩy cốc nước màu trắng đục về phía Jisung rồi nhàn nhã vắt chân uống một ngụm cà phê của mình, nghe hai cô gái đối diện bàn luận hăng say về một bộ phim nào đó đang chiếu ngoài rạp. Jaemin vui vẻ góp chuyện, anh đưa tay khuấy đều cốc nước của Jisung mà mắt không hề nhìn đến. Jisung hơi đỏ mặt vì hành động tự nhiên đó, cậu chưa kịp nhìn đã nhanh cầm cốc nước lên uống một hơi dài.

Mina vẫn thỉnh thoảng liếc nhìn vào Jisung còn Jaemin chỉ khẽ cười. Rồi bỗng nhiên một tiếng ho lớn làm cả Hyemi lẫn Mina đều ngừng nói chuyện. Cậu đặt mạnh cốc nước xuống bàn, vài giọt nước sóng sánh rơi khỏi cốc. Không kịp nói xin lỗi, Jisung đã bỏ chạy thẳng vào nhà vệ sinh. Jaemin thì vẫn thản nhiên như không, ngồi nhìn mấy ngón tay của mình : anh đã học theo Jisung, chọn cho cậu một món "gì cũng được". Nhưng không phải gì - cũng - được bằng công thức của Jisung, Jaemin chọn sữa và rượu mạnh kèm theo cả siro mojito mint.

Từ trong nhà vệ sinh bước ra, mặt Jisung đỏ bừng còn mắt thì vẫn mang một tầng nước mỏng. Vì tưởng rằng Jaemin chỉ muốn trêu chọc cậu trẻ con nên chọn sữa, Daniel không ngại uống một ngụm lớn. Ai ngờ rượu mạnh xộc thẳng vào cổ họng dâng lên mũi, cộng thêm mùi sữa ngọt ngấy cùng với siro bạc hà làm cho cậu không cách nào nuốt trôi. Vừa ngồi xuống chỗ của mình, Jisung đã gằn từng tiếng một:

"NA JAEMIN!!"

Hyemi nhìn cậu lo lắng, còn Mina thì tủm tỉm cười. Jaemin không nói gì, chỉ đẩy cốc cà phê của mình sang cho cậu. Nhìn cốc cà phê đã vơi trước mặt mình, cơn giận của Jisung trong phút chốc biến đi không còn dấu vết.

Sau này, Jisung tự thấy ngày hôm đó mình rất không có tương lai. Chỉ vì anh ta chịu nhường cốc cà phê đã uống dở cho mình, tự dưng thấy được bọn họ có bao nhiêu thân thiết, quả bóng hạnh phúc trong cậu đã được bơm lên căng phồng không kiểm soát.

Họ ra khỏi quán cà phê chỉ mười lăm phút sau khi Jisung trúng thưởng thứ đồ uống gì -c ũng - được. Hyemi dè dặt nói với Jaemin rằng mình muốn đi xem phim, mắt lại liếc về phía Jisung chờ đợi. Không cần phải phân tích gì Jisung cũng đoán được vì sao và cả loại phim gì Hyemi muốn xem khi đi với Jaemin, cậu gật đầu đồng ý.

Rạp phim lúc mười hai giờ trưa chẳng có mấy người. Jisunh lôi Mina đi mua vé, không cần hỏi ý kiến ai đã chọn ngay bộ phim kinh dị có kịch bản cũ mèm mà cậu đã đi xem cùng Anna vào tuần trước. Mina ở bên cạnh chọc vào một câu:

"Anh không hỏi xem người khác thích gì sao?"

Jisung thản nhiên chọn hai đôi ghế, không nhìn đến cô:

"Tôi biết rồi nên không cần hỏi."

Mina nhướn mày. Thực ra khi Hyemi kéo cô theo buổi hẹn hò này, cô đã biết chắc chắn mình sẽ làm thân phận bóng đèn cho hai người bọn họ, nhưng cô không nghĩ một người con trai sẽ có đủ tinh tế để hiểu mà không vạch trần Hyemi. Đứng một bên nhìn Jisung mỉm cười lịch sự với nhân viên bán vé, cô lại buột miệng hỏi:

"Anh biết cái gì?"

"Biết Jaemin không quan tâm phim gì là phim gì, biết em và tôi đều là bóng đèn nhưng tôi là bóng đèn đẹp trai siêu cấp, và biết Hyemi thích... "- Daniel bất ngờ choàng tay qua cổ của Mina kéo cô lại gần. Mina không bị giật mình, bình tĩnh nhìn vào đôi mắt nâu không rõ ràng cảm xúc - ".. .như thế này."

Hyemi cười cười kéo góc áo Jaemin lúc này đang chăm chú nhìn một tấm poster phim về chiến tranh thế giới, chỉ cho anh xem cảnh đó.

Jaemin nhăn mặt, bọn họ như thế nào chỉ trong ba phút xếp hàng mua vé đã có thể rút ngắn khoảng cách từ ba mét xuống còn một gang tay rồi? Trong lúc đó, Mina không gỡ tay của Daniel ra, cô dùng vẻ mặt ngưỡng mộ nhìn chằm chằm vào cậu. Hyemi thích gì chứ, cô ấy thích được ở gần Jaemin. Mà cách tự nhiên nhất để ở gần anh chính là, để cho người khác chọn giúp mình một bộ phim kinh dị.

Suất chiếu vắng hoe, chỉ có tầm mười người chia nhau ngồi tứ tán. Jisung mua vé cho cậu cùng Mina ở một chỗ, còn Jaemin và Hyemi thì ngồi ở hàng ghế phía trên. Rạp chiếu tối om, Jisung ga lăng nắm cổ tay Mina dẫn cô đi vào rạp. Jaemin tìm ra hàng ghế của mình trước, anh ngồi xuống ngoái đầu nhìn Jisung rồi vừa lúc cậu đi qua, anh nhanh chóng giữ tay Jisung lại.

"Cậu ngồi ở đây luôn đi."

Nói rồi Jaemin chỉ vào chỗ ngay bên cạnh mình. Jisung vừa định mở miệng giảng đạo rằng mua vé rồi thì phải ngồi đúng chỗ, Jaemin liền hớt lời:

"Tôi xem phim này muốn có người ngồi cạnh."

À, nói thẳng ra là Jaemin cũng sợ mấy trò hù dọa trẻ con. Jisung cười cười nhìn quanh rạp thấy đã đến giờ chiếu rồi mà chẳng có ai vào tiếp nên kéo Mina tới ngồi ngay bên trái của Jaemin và Hyemi.

Đèn trong rạp dần tắt. Phim kinh dị nói chung chỉ thường dựa vào hiệu ứng âm thanh và mấy hình ảnh đột ngột hiện ra để dọa người. Mina bình tĩnh ngồi ăn bắp còn Jisung cũng không khác là bao, thỉnh thoảng cậu nhàm chán bốc một nắm bỏng ngô trong túi của Mina chuyền từ tay này sang tay khác. Jaemin, bất chấp lời đề nghị Jisung ngồi chung hàng vì sợ hãi, anh yên lặng xem mà không thể hiện ra bất cứ loại cảm xúc nào. Chỉ có Hyemi ở cạnh anh cứ mỗi mười lăm giây là lại đưa tay ôm mặt.

Phút thứ mười lăm, khi nhân vật phản diện đầu tiên xuất hiện nguyên vẹn chứ không đứng sau tấm rèm, Jaemin quay sang Jisung nói nhỏ:

"Cậu chọn phim 'hay' quá."

Jisung nhún vai.

"Chuyện hay còn ở đằng sau."

Phút thứ hai mươi, một cái đầu hiện ra từ góc trên màn hình. Mina giật mình làm rơi nắm bắp trong tay rồi lại thản nhiên nhặt lên ăn tiếp. Hyemi thốt ra một tiếng kêu nho nhỏ, cô dụi đầu vào vai Jaemin.

Phút thứ hai mươi tám, nữ chính bất chấp cảnh báo của người bà, đi vào một căn nhà bỏ hoang.

"Đồ ngu!" - Cả Mina lẫn Jisung đều đồng thanh rồi sau đó quay sang đập tay với nhau.

Jaemin cựa quậy trên lưng ghế khó chịu, Hyemi một tay nắm đến nhàu cả tà váy, một tay cô bám vào thành ghế chỗ có cánh tay của Jaemin đang đặt.

Phút thứ ba mươi lăm, nữ chính đã nghe được âm thanh lạ ở sau lưng nhưng rất ngây thơ mà quay đầu lại.

Mina thiếu nước đứng lên chửi nữ chính, nhìn qua bên cạnh tìm đồng minh thì thấy Jisung đã ngủ gật không biết từ khi nào.

Thật ra ngay từ đầu Jisung hoàn toàn không có ý định ngủ. Cậu rất muốn ngồi quan sát xem hai con người kia sẽ sát lại gần nhau như thế nào, xem liệu Joo Hyemi có hoàn thành được ý định của mình khi nhờ Jisung nhất định mua vé xem phim kinh dị hay không. Nhưng vì tác dụng của hớp rượu mạnh ban nãy cộng với không khí trong rạp ấm áp hơn ngoài trời, Jisung chỉ chớp mắt hai cái đã thấy mí mắt trĩu dần. Hyemi níu lấy cánh tay của Jaemin rồi rất nhanh buông ra, còn Jaemin mắt đã dứt khỏi màn hình, tập trung vào người ngồi bên tay phải. Cục mây ngồi cạnh anh đi vào rạp vẫn rất nổi bật vì chiếc áo len trắng muốt, đầu của cậu gà gật lên xuống còn giống phim kinh dị hơn cả trên màn hình. Hơi thở của Jisung có chút nặng nề hoặc vì Jaemin chú ý lắng nghe, anh hơi mỉm cười khi thấy Jisung đưa tay tự nhiên gãi mũi.

Phút thứ bốn mươi mốt, nam chính cũng bất chấp đi vào căn nhà sau đó phát hiện nữ chính ngồi ở trên giường, mắt long lên sòng sọc còn miệng thì cười man dại. Mina sâu sắc nhìn Jaemin, còn Hyemi cũng quên cả kêu lên hoảng hốt như mọi lần. Ấy là vì Jaemin mắt vẫn nhìn thẳng màn hình, tay lại rất tự nhiên kéo đầu Daniel đặt lên vai mình để đầu cậu khỏi gật gù vô định trong không khí.

Từ phút thứ bốn mươi trở đi, ngoài Jisung thỉnh thoảng cựa mình và chui cả bàn tay vào túi áo Jaemin để sưởi ra, không ai nói thêm một lời nào nữa. Mặc kệ nam chính trên màn hình tìm đủ trăm phương ngàn kế để lôi nữ chính ra khỏi căn nhà, còn nhân vật phản diện vẫn đi lêu bêu khắp hành lang và cười lên khùng khục trước mỗi nỗ lực của nam chính, Na Jaemin thỏa mãn điều chỉnh vị trí đầu của Jisung rồi thản nhiên cho tay vào túi áo mình. Joo Hyemi nhìn vào chỗ túi áo khoác căng phồng của Jaemin rồi thấy nghẹn cổ, không lẽ bây giờ lại nhắc khéo anh bằng cách hỏi rằng hai bàn tay để chung trong một túi áo thì có chật hay không?

Bộ phim kinh dị cứ thế mà trôi đi trong nỗi kinh dị khác của Hyemi, trong vẻ bình thản của Jaemin khi dùng một tay giữ lấy má của Jisung, trong ánh mắt đánh giá tình hình thú vị của Mina, và trong tiếng thở đều đều yên ổn của Jisung - người không hề hay biết hiệu ứng đáng sợ sinh ra từ cơn ngủ gật của chính mình.

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen4U.Pro