CHƯƠNG 13: PHI CÔNG TRẺ HAY DỖI

Màu nền
Font chữ
Font size
Chiều cao dòng

Buổi tối thứ bảy Tiểu Vy nằm ườn trên giường nhắn tin cho nàng, lòng chờ mong.

Ít lâu sau có phản hồi, chỉ vỏn vẹn hai chữ:

Tiểu Vy huýt Sáo đi vào phòng tắm, tâm trạng vô cùng phấn khởi.

Tiểu Vy nhìn mình trong gương, mỉm cười hạnh phúc, cô đã chọn Đỗ Hà, cả đời quyết tâm bám lấy nàng, sẽ cùng nàng tiến vào lễ đường, có những đứa con thật xinh xắn, bù lại tổn thương trong quá khứ mà nàng phải chịu.
                                                                                                

Tiểu Vy mới sáng sớm đã dựng xe trước cửa nhà Đỗ Hà, bấm chuông inh ỏi.

Đỗ Hà mặc đầm ngủ ngang gối, mái tóc rối bù, dụi mắt nhìn tiểu phi công nhà mình:
  - Ưm, sớm vậy, tôi còn chưa thay đồ.

Tiểu Vy đi tới, áp nàng và cánh cửa, cạ mũi vào xương quai xanh nàng.
  - Ưm..em, sao vậy?

Đỗ Hà đánh vào bả vai cô, nhưng cũng không có đẩy ra, mặc cô làm càn. Cả cơ thể nặng nề của cô đang đổ rạp xuống người nàng mà nũng nịu, y như chó con:
  - Hôn tí, thật thơm, người yêu em thật thơm.

Tiểu Vy hít hà, đem từng tấc da tất thịt mà hôn xuống, điệu bộ vô cùng nâng niu.

Tiểu Vy nhe răng cười lưu manh.
                                                                                                    

Bọn họ đi đến một siêu thị gần đây để mua thực phẩm. Tiểu Vy đi phía sau cầm giỏ, Đỗ Hà đi phía trước chọn thức ăn, rất giống một gia đình văn hóa.
  - Chị thích ăn gì?

Tiểu Vy nhìn quanh, hỏi ý nàng một cái.
  - Tôi rất dễ ăn. Cái gì con người ăn được thì tôi đều có thể ăn.

Đỗ Hà chọn vài lốc sữa chua, ít bánh kẹo, đoán phỏng tiểu phi công đang tuổi ăn tuổi lớn, sẽ rất thích mấy món này, nàng cố ý mua để dành trong nhà, phòng khi cô đến buồn miệng có cái mà ăn.

Đột nhiên Chiêu Anh cùng con gái cũng rẽ vào khu vực này. Tiểu Vy vừa nhìn đã bực bội, hầm hầm kéo Đỗ Hà đi.
  - Ê thái độ gì vậy con ranh?

Chiêu Anh vì sự có mặt của đứa nhỏ, nếu không chắc chắn sẽ đánh cho một trận.

Tiểu Vy không thèm để ý, chỉ nói bâng quơ.
  - Ở siêu thị sao lại nghe mùi rác thế này?

  - Mày....

Tiểu Vy đan tay vào tay nàng, mỉm cười:
  - Đỗ Hà, sang bên này, kẻo mùi thối dính trên người chị.

Đỗ Hà cũng phối hợp, nắm tay, còn hôn lên má cô một cái, làm Tiểu Vy sướng rơn.

Quả Nhiên điều này đánh động đến Chiêu Anh, cô ta đứng sững đó nhìn hai người họ rời đi. Tâm Đỗ Hà thật sự đã trao cho một người khác rồi sao?

Đi sang khu vực hải sản, Đỗ Hà lựa vài con tôm rồi hỏi cô:
  - Em học ai cái tính xéo sắc vậy?

Tiểu Vy xụ mặt.
  - Hừ, cái đồ chết bầm nhà chị ta. Sau này tuyệt đối không cho phép chị đến gần chị ta nửa bước.

Đây là người cô yêu, không cho phép lại người bạc tình bạc nghĩa mà không có liêm sỉ kia đến gần nàng, kẻo tự dưng mất người yêu lúc nào không hay, dù sao bọn họ cũng đã ở cạnh nhau ngần ấy năm trời mà. Cô đương nhiên tin Đỗ Hà, chỉ là không tin được người yêu cũ của nàng.
  - Được.

Đỗ Hà đáp ứng, véo véo gò má cô. Ôi tiểu phi công có tính chiếm hữu cao ngất, nhìn cũng thật đáng yêu.
                                                                                                                                                                   

Về đến nhà, Tiểu Vy cứ rộn sau lưng nàng, hết ôm lại hôn, rồi húc húc đầu vào lưng nàng, khiến Đỗ Hà phải đem đôi đũa đánh lên đầu cô:
  - Em ngồi yên, tôi nấu cho mà ăn.

Tiểu Vy bất mãn xoa đầu.
  - Không, em phụ chị, như vậy mới là bữa cơm gia đình.

Nói rồi đem rau ra lặt.

Đỗ Hà trầm ngâm cười nhạt.
  - Chiêu Anh chưa từng như vậy.....chị ta tệ lắm.

Nàng cúi mặt, hốc mắt hơi đỏ, nhớ tới thật khiến người ta tủi thân đến rơi lệ.

Nàng cười châm chọc bản thân mình, nhớ lại bộ dạng khi xưa của mình, sao bản thân mình có thể yêu một người một cách cuồng nhiệt như thế? Yêu đến nỗi cung phụng người ta như một bà hoàng, còn mình thì như một đứa người ở rẻ tiền.
 
  - Việc nhà tôi làm, còn phải bán mạng cho garage, chị ta chỉ việc ăn học, vậy mà....cuối cùng...

Tiểu Vy ôm nàng vào lòng xoa xoa bả vai nàng dỗ:
 
  - Chị nên cảm thấy may mắn đi, nếu lỡ chị không phát hiện, rồi xui xẻo cưới về, có con, có phải lúc đó còn thảm hơn không? Vả lại, nếu chị không bỏ chị ta sớm, làm sao có thể gặp được người ưu tú như em?

  - Phét.

Đỗ Hà ngước lên, đánh vào ngực cô, người gì đâu mà tự tin quá trời.

Bị Tiểu Vy ôm chặt, Đỗ Hà không cách nào thoát ra được, đành để mặc cho cô thỏa thích ôm ấp. Cảm nhận hai cơ thể đang dính sát vào nhau.

Cô đưa tay lên phác họa khuôn mặt nàng, đôi mắt xinh xắn, sống mũi cao, hai gò má phúng phính, toàn bộ cô đều thích, cô hôn lên mũi nàng nâng niu trân trọng:

   - Đỗ Hà, tất cả những tổn thương chị phải chịu, em sẽ dùng nửa đời còn lại bù đắp cho chị.

Đỗ Hà gật đầu, đem cánh mũi cọ vào mũi cô, hai đôi môi dính sát bên cạnh. Sau ngần ấy năm trời đắm mình trong những tổn thương quá khứ, bây giờ có thể thả lỏng bản thân để là chính mình, được yêu thương, được trân trọng, được hạnh phúc. Mặc dù Tiểu Vy chưa có gì trong tay, nhưng này tuyệt đối tin tưởng, đặt cược nửa đời còn lại cho cô, hy vọng cô sẽ đem trái tim sứt mẻ này sửa chữa lại nguyên vẹn.

Tiểu Vy mấp máy.
  - Em rất yêu chị.

Tiểu Vy áp sát vào môi nàng, đem cánh môi mình mút lấy cánh môi đối phương, đoạt tất cả ngọt ngào mà nuốt xuống đầy mãn nguyện, tiếng "chậc chậc" phát ra thật kích thích.

Đỗ Hà câu tay lên cổ cô, chủ động đem chiếc lưỡi vào miệng cô mà quấn lấy chiếc lưỡi kia, hai thứ ấm nóng tìm được bạn tình liền hòa vào nhảy múa loạn xạ, nước bọt cũng vì thế tiết ra nhiều hơn, đều bị họ nuốt xuống.

Tiểu Vy áp chặt nàng hơn, ôm lấy eo nàng, dây dưa không rời.

Đỗ Hà không còn nhỏ, những chuyện này trong tình yêu sớm muộn cũng sẽ xảy ra, nàng chưa từng bài xích, ngược lại nàng còn có chút háo hức, người Tiểu Vy tỏa ra mùi hương nhàn nhạt, cái lưỡi thơm tho, nước bọt cũng ngọt hơn, đây chính là loại đắm mình trầm luân trong tình yêu sao?

Đầu óc nàng trống rỗng, càng hôn càng hăng hơn, tay sờ sờ lên yết hầu rồi sờ cổ áo cô, đem một nút sơ mi cởi bỏ, bàn tay ma mãnh xoa xoa bờ ngực trắng trẻo của cô.

Tiểu Vy gầm gừ trong cuống họng, tốc ngược cái đầm nàng đang mặc lên, tay lần mò xoa nắn cặp mông trắng nõn, còn tàn ác bóp mạnh.
  - Aa Tiểu Vy, em...ưm...

Đỗ Hà hơi đẩy cô ra, nhưng lại bị cô ôm chặt hơn, tay mò mẫm vào trong, đụng được quần lót liền thở gấp.
  - Á.....xém tí là cháy mất.

Đỗ Hà tắt bếp, miếng thịt bị cháy đen một bên, hèn gì nãy giờ cứ nghe mùi gì đó.

Tiểu Vy tiếc nuối xụ mặt.

Đỗ Hà cũng mất hứng, thúc vào eo cô phì cười rồi quay lại làm bếp.

Tiểu Vy ôm nàng từ phía sau, ấn môi vào gáy nàng:
  - Chụt chụt chụt chụt, u moaa...người yêu em thật thơm a.

  - Em tránh ra, có muốn ăn cơm không hả?

Đỗ Hà thọt vào bụng cô một cái làm cô nhảy dựng lên:
 
  - Ui da, chị định đánh chết chồng tương lai của chị hả? Em dọn chén đây.

Bữa cơm trải qua vô cùng vui vẻ, Tiểu Vy luyên thuyên về mấy chuyện ở lớp, còn Đỗ Hà cũng kể cho cô nghe vài chuyện vui ở garage.

Quả nhiên, khi yêu rồi người ta sẽ tìm chủ đề để nói, cho dù không thích hợp thì đối phương cũng sẽ không chút phàn nàn mà lắng nghe.

   - Em rửa chén cho.

Tiểu Vy ăn xong liền giành giật.

Đỗ Hà đứng bên cạnh chờ cô rửa xong sẽ lấy khăn bông lau, không khí vô cùng đầm ấm. Rất lâu rồi nàng không cảm nhận được cảm giác sum vầy, ấm cúng như thế. Nhờ có Tiểu Vy mà trái tim già cỗi đã bắt đầu có sức sống.

Rửa chén xong cả hai lại chui lên sofa mà nằm, hồi trước Đỗ Hà thấy chiếc ghế sofa này quá chật rồi nhưng bây giờ lại thấy cũng có điểm thuận lợi, giống như bây giờ, Tiểu Vy có thể ôm chặt lấy nàng vào lòng, cả hai chen chúc không kẽ hở.

  - Ra trường chúng ta kết hôn được không? Hay đợi cuối năm ba mẹ em trở về đây ăn tết, em sẽ đưa chị ra mắt ông bà.

Tiểu Vy đối diện với khuôn mặt xinh đẹp của nàng, ánh mắt cô tràn đầy sự chân thành mà nói ra ý nguyện trong lòng mình.

   - Còn sớm.

Đỗ Hà sờ sờ tai cô, bây giờ tính tới việc kết hôn thì quả thật vẫn còn sớm nhưng cô như vậy làm nàng cảm thấy tin tưởng gấp bội phần Chiêu Anh, trước kia cả hai sống chung với nhau lâu như thế cô ta cũng chưa từng đề nghị kết hôn với nàng.

Đỗ Hà cười chua xót, vì người ta có thương mình thật lòng như Tiểu Vy đâu.

Tiểu vy chu chu môi ra.

  - Không sớm. Em muốn chị tin tưởng. Em không đùa giỡn với chị.

  - Em dám? Tôi sẽ cắt lưỡi bẻ tay đánh gãy giò em.

Đỗ Hà gầm gừ.
 
  - Sẽ không.

Tiểu Vy nhún vai, có cho tiền cô cũng không dám.
 
  - Ngoan, ngủ đi.

Đỗ Hà dang tay ôm cô, xoa xoa đầu cô.

Tiểu Vy được nước lấn tới, cạ mũi vào rãnh vực nàng mà hít hít.
  - Á...Trần Tiểu Vy, em đang ngửi cái gì đó?

Đỗ Hà lôi cô ra, một khuôn mặt thỏa mãn như tên nghiện, làm Đỗ Hà muốn tẩn cho một phát.
 
  - Là chị ôm em mà.
 
  - Quỷ tha ma bắt, đồ háo sắc.

Đỗ Hà mắng một câu. Nhưng lại dung túng xoa đầu người ta.
 
  - Háo mỗi sắc của chị, chị còn không hài lòng?

Tiểu Vy mỉm cười, ôm lấy nàng.
 
  - Quỷ nhỏ.
                                                                                                

Sau khi ngủ trưa xong, Tiểu Vy phải trở về nhà làm bài tập, bóng cô vừa khuất khỏi, Đỗ Hà lại gãi mũi, thèm thuốc quá, cứ buồn miệng. Các chất gây nghiện đó đã theo nàng bấy lâu nay, cũng không phải nói bỏ là bỏ.

Nàng khoác áo, đi ra tiệm tạp hóa mua một gói, biết là Tiểu Vy không thích nhưng cũng phải cho nàng thời gian để tập quên đi, nàng nhất định sẽ hạn chế.

Đỗ Hà vừa trở về nhà, tay kẹp điếu thuốc, thong thả đi, miệng còn phả ra làn khói trắng.

Nhưng rồi nàng đứng khựng lại, Tiểu Vy đứng trước nhà đang nhìn nàng, trên tay còn cầm ly trà sữa.
   - Em.....

Đỗ Hà bối rối, vội quăng điếu thuốc xuống chân rồi dập nát, giống như làm như thế thì cô sẽ không thấy vậy.
   - Định...thôi bỏ đi, em về.

Tiểu Vy quay đầu xe, mắt hơi ươn ướt, có phải mỗi lời cô nói nàng đều bỏ ngoài tai phải không? Thứ chất gây nghiện này có tốt cho sức khỏe của nàng đâu.

Đỗ Hà đứng trước đầu xe ngăn lại.
 
  - Nè, đừng giận, tôi xin lỗi.

  - Không có gì. Là lời nói của em không có trọng lượng.

Tiểu Vy lắc đầu, có chút tủi thân nhìn hướng khác.

Đỗ Hà đỡ chán, nhìn tiểu phi công đang ủy khuất, nàng thấy đau ở trái tim. Nàng đi đến bên cạnh cô, gạc chống xe rồi cọ cọ vào người cô dỗ dành:

  - Tôi sau này không hút thuốc nữa, nhất thời không bỏ được thôi. Đừng giận.

Tiểu Vy vẫn im lặng, nàng gãi đầu, sao đây? Nàng liền đem ly trà sữa ra cắm ống hút và hút một hơi, rồi áp vào môi cô, đem hết trà sữa truyền qua miệng cô.

Tiểu Vy kinh ngạc, nuốt hết.
  - Ngọt không?

Đỗ Hà nhìn khuôn mặt đỏ ửng của tiểu phi công nhà mình liền che miệng cười, thật dễ lấy lòng.
  - N..ng...ngọt....ngọt lắm.

Tiểu Vy lơ mơ, trong một ngày được hôn nàng tận 2 lần, còn gì thích hơn. Mối tình đầu này coi bộ cô thu hoạch về không ít rồi.
 
  - Còn giận không?
 
  - Còn.

Tiểu Vy khoanh tay, người ta không phải người dễ dãi đâu, chỉ một nụ hôn mà muốn làm hòa sao?
 
   - Xem vú không?

   - Xem.

Đỗ Hà: ????






Sao bạo vậy 🙂

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Pro