Chương 20: Không phục cũng phải nhịn

Màu nền
Font chữ
Font size
Chiều cao dòng

Cậu là người song tính, từ nhỏ đã vậy, không biết vì sao, người khác cũng biết, đều chế giễu cậu, nói cậu là quái vật. Cố Trường Đình đã từng nghĩ tới, cũng từng đi tìm bác sĩ tư vấn qua, muốn phải thay đổi có thể.

Chỉ là về sau Cố Trường Đình chợt phát hiện ra, cậu có thể thay đổi thân thể của mình, nhưng không thể thay đổi suy nghĩ của người khác.

Cố Trường Đình bề ngoài rất xuất chúng, nếu như không phải nghe người khác nói, chắc chắn sẽ không nghĩ đến chuyện cậu là người song tính, sẽ chỉ nhìn thấy cậu là một thanh niên bình thường.

Cố Trường Đình hiểu, cho dù mình làm giải phẫu, thì có thể như thế nào? Bề ngoài không thay đổi, chẳng lẽ muốn cậu cầm loa xông ra giữa đám người hô lên, tôi đã không còn là người song tính, tôi là một người đàn ông bình thường, chẳng lẽ muốn cậu cởi sạch ra cho mọi người nhìn?

Chuyện người khác không tin cậu, muốn cười cợt, căn bản không phải tự mình làm giải phẫu liền có thể thay đổi tất cả. Đây chẳng qua chỉ là lừa mình dối người, một biện pháp ngu xuẩn mà thôi. Cố Trường Đình cảm thấy, có lẽ chỉ có một cách duy nhất có thể thay đổi hết thảy, chính là cậu phải không ngừng mạnh lên, mạnh đến mức những người kia không còn dám tùy tiện chê cười cậu nữa.

Kỳ thật còn có một nguyên nhân khác, để Cố Trường Đình lúc ấy từ bỏ làm giải phẫu.

Thời điểm nghe bác sĩ tư vấn, Cố Trường Đình cũng có làm kiểm tra toàn diện, bác sĩ nói, Cố Trường Đình có thể mang thai, trên lý luận sinh học là có thể sinh con, nhưng trên thực tế phải cần quan sát thêm, nếu như muốn sinh con, có thể sẽ không quá thuận lợi.

Cố Trường Đình lúc ấy rất khiếp sợ, dù sao cậu sống nhiều năm như vậy, mặc dù vẫn nghĩ mình là người song tính, nhưng cũng không nghĩ bản thân là con gái. Bất quá về sau ngẫm lại, vấn đề này có lẽ cũng không phải là một chuyện xấu.

Cố Trường Đình sinh ra ở Cố gia, sau khi mẹ qua đời, liền không nhận được một chút tình cảm nào từ người thân. Cố gia giống như một cái thùng nhuộm, những người rơi vào trong này, chậm rãi đều bị nhiễm bẩn, bị ăn mòn đến tận xương, tất cả đều trở nên vì tiền mà mất hết nhân tính, nhưng Cố Trường Đình lại khát vọng loại tình cảm máu mủ này.

Cậu ảo tưởng hai mươi năm, nghĩ đến mình cố gắng một chút, liền có thể thay đổi tất cả. Ai sinh ra mà lại hi vọng cha ruột luôn trừng mắt nhìn mình, thấy mình liền chửi rủa không?

Hiện tại Cố Trường Đình biết mình không có khả năng có được tình thân từ Cố gia, nhưng cậu không muốn trở nên giống như đám người Cố gia, máu lạnh vô tình.

Cố Trường Đình nghĩ đến, có lẽ cậu có thể có một đứa con riêng của mình, đây là chuyện tốt, cậu sẽ vô cùng vô cùng yêu thương con, dạy bảo con thật tốt, sẽ không để cho con dẫm vào vết xe đổ của mình.

Cố Huy vẫn còn nói không ngừng : "Anh, anh nhìn cái này, vị bác sĩ tư này là em cảm thấy tốt nhất. Ông ta đã từng làm qua rất nhiều loại giải phẫu này, cũng chỉ một lần thất bại, còn lại đều thành công, nhiều nhất là làm sáu lần giải phẫu, không đến mấy năm là xong. Đến lúc đó ai còn dám chế giễu anh nữa, anh nói có đúng không? Cậu nhất định cũng sẽ tha thứ cho anh. . ."

Hắn ta nói tới đây, Triệu Giản mặt đen xì rốt cuộc nhịn không được nữa, "Ba" một tiếng, dùng sức vỗ bàn, thanh âm kia rung trời lệch đất, dường như còn cảm thấy chưa đủ, anh còn dùng chân đá cái bàn lật ngửa.

Tài liệu trên bàn "soạt" một tiếng liền rơi đầy  đất, trong phòng nghỉ trở nên lung tung ngổn ngang, cái bàn kia cũng rất rắn chắc, vậy mà kém chút nữa cũng bị đạp nát thành từng mảnh.

Cố Huy bị dọa cho sợ, Triệu Giản bình thường nhìn vào đã rất đáng sợ, dù sao dáng người anh cao lớn như vậy, cảm giác áp bách mười phần, mà bây giờ, bộ dáng quả thực giống như muốn ăn tươi nuốt sống người khác.

Cố Huy mở miệng một tiếng"người bình thường", mở miệng lại một tiếng "quái vật", còn nói cái gì mà Cố tiên sinh sẽ tha thứ cho Cố Trường Đình, mấy lời này quả thực khiến Triệu Giản tức muốn xì khói.

Triệu Giản trầm giọng : "Mang theo đồ của cậu lập tức cút ra ngoài! Vợ tôi rất tốt, không có chỗ nào không phải người, chính mấy loại dơ bẩn như các người mới là cái thứ quái vật!"

Cố Huy bị dọa đến hai mắt trừng lớn, nhất thời có chút sợ hãi, nhưng hắn ta là thiếu gia, được vây quanh cưng chiều đã quen, nào đã từng bị chọc cho tức giận, bị người mắng vào mặt thế này, lập tức gân cổ lên, không yếu thế, nói : "Mày là cái đồ nông dân quê mùa thì biết cái khỉ gì? Tao đang cùng anh tao nói chuyện, mày là người ngoài chen miệng vô cái gì?"

"Cố tiên sinh."

Cố Trường Đình đánh gãy lời Cố Huy, so với Triệu Giản đang phẫn nộ, Cố Trường Đình bình tĩnh hơn nhiều, giống như chút chuyện nhỏ này căn bản không đủ làm cậu tức giận.

Cố Huy bị Cố Trường Đình gọi là Cố tiên sinh, có chút phản ứng không kịp.

Cố Trường Đình gọi người cha đã đoạn tuyệt quan hệ với cậu là Cố tiên sinh, gọi Cố Huy cũng là Cố tiên sinh, nghe thì có chút lộn xộn, nhưng đây lại chính là thái độ của Cố Trường Đình.

Lạnh lùng, xa cách.

Ở trong mắt Cố Trường Đình, bọn họ đều là Cố tiên sinh, không có hàm nghĩa khác, xưng hô thế này đủ khái quát toàn diện.

Cố Trường Đình nói : "Cố tiên sinh, mời anh tôn trọng bạn đời hợp pháp của tôi một chút."

Cố Huy trong phút chốc lại tiếp tục trợn tròn mắt, lắp bắp nói : "Em. . ."

Cố Trường Đình không cho hắn ta cơ hội nói tiếp : "Mời Cố tiên sinh cầm những thứ rác rưởi này của cậu rời đi. Nơi này là công ty, người không phận sự không được tùy ý ra vào."

Cố Trường Đình nói xong rũ mắt xuống nhìn tư liệu trên đất : "Ngoài ra, chuyện riêng của tôi, người ngoài không có quyền hỏi đến."

Cố Huy tức giận đến mặt đều tái xanh, hắn ta cảm thấy mình có ý tốt, lãng phí bao nhiêu thời gian, mới giúp Cố Trường Đình tìm hiểu nhiều bệnh viện như vậy, không nghĩ tới Cố Trường Đình vậymà lại không biết điều. Hắn ta vội chạy tới nịnh bợ Cố Trường Đình, không vuốt được mông ngựa lại thành vỗ nhầm đùi ngựa.

Tính tình đại thiếu gia của Cố Huy ngay lập tức liền trỗi dậy, cảm thấy mình dù sao cũng đã chọc giận Cố Trường Đình, còn không bằng vò sứt chẳng sợ vỡ.

Cố Huy nhổ xuống đất một bãi, nói : "Nghĩ mình là ai, chẳng qua là cái thứ quái vật, còn làm bộ làm tịch giả thanh cao với tao? Tao có ý tốt giúp đỡ cho mày, nguyên lai mày làm quái vật còn làm đến nghiện, có cơ hội để mày thành người bình thường, mày còn không làm, ha ha, đúng là loại hạ tiện!"

Cố Huy cứ thế nói cho sướng miệng, vừa nói xong, liền bị Triệu Giản một cước đạp qua, dáng người cao lớn phủ xuống dưới một cái bóng đen ngòm.

Cố Huy giật nảy mình, vội vàng lui về sau, nhưng một chân dẫm lên giấy tờ rơi lả tả trên đất, giấy trơn, "xẹt" một tiếng, Cố Huy hét to, hai tay quơ loạn, lại "đông" một tiếng ngã sấp xuống đất.

Cú ngã khá là mạnh, đầu đập xuống đất trước, không chấn thương não mới là lạ.

Cố Trường Đình lông mày cũng nhịn không được nhảy một cái, nhanh chóng ngăn Triệu Giản lại, nói : "Chớ động thủ với loại người này, coi chừng bẩn tay."

Triệu Giản đành phải mặt đen mở cửa phòng nghỉ, định đi tìm bảo vệ đến lôi người này ném ra ngoài.

Có lẽ là vì trong phòng nghỉ động tĩnh quá lớn, cho nên Triệu Giản vừa mở cửa ra, bên ngoài đã có không ít người tụ tập lại đây.

Đại đa số đều là từ phòng hội nghị đi ra, chưa kịp trở lại phòng ban, nghe thấy trong phòng nghỉ cách đó không xa có động tĩnh, liền kéo nhau đến xem náo nhiệt, mà phần náo nhiệt này lại còn là của Cố tổng, người không phục Cố tổng đương nhiên càng thích xem mấy cái này rồi.

Thư ký cũng có ở đây, Triệu Giản vừa đi ra, cô liền vội vàng chạy tới, nói : "Tôi đã gọi điện thoại kêu bảo vệ đến."

Thư ký còn có chuyện muốn báo cáo, cho nên ở ngoài cửa chờ Cố Trường Đình, không nghĩ tới bên trong ầm ĩ lớn như vậy, cô cũng nhanh nhạy, tranh thủ thời gian gọi điện thoại cho phòng bảo vệ.

Bảo vệ rất nhanh lại xuất hiện, đem Cố Huy còn ngã trên mặt đất ôm đầu không đứng dậy được kéo ra ngoài.

Cố Huy đã bị kéo đi, thế nhưng người vây xem bên ngoài phòng nghỉ cũng không lập tức rời đi.

Mơ hồ còn nghe được có người nhỏ giọng nghị luận : "Vừa rồi làm sao vậy, có chuyện gì hả?"

Một người khác nói : "Cậu không nghe thấy hả? Em trai Cố tổng muốn tìm người chữa bệnh cho Cố tổng, bị Cố tổng ném ra ngoài."

"Chữa bệnh gì?"

"Tào quản lý."

Cố Trường Đình từ trong phòng nghỉ đi ra, tiếng nói chuyện của cậu không lớn, nhưng khi cậu vừa mở lời, bên ngoài liền lập tức yên tĩnh lại.

Tào quản lý bị điểm danh lập tức toát mồ hôi lạnh, đi lên trước một bước, cười thiện lành nói: "Cố tổng, có chuyện gì sao?"

Cố Trường Đình nói : "Tào quản lý vừa rồi đang nói chuyện gì? Không bằng nói lớn tiếng một chút để mọi người cùng nghe."

Hóa ra trong hai người vừa mới khe khẽ bàn tán, có một người là Tào quản lý, Tào quản lý nào nghĩ tới ông ta trốn ở tít đằng sau rồi vẫn bị bắt được, hết sức xấu hổ.

Tào quản lý là cánh tay đắc lực của cha Cố Trường Đình, tuổi cũng không nhỏ, bốn mươi lăm tuổi, xem như nhân viên có thâm niên ở công ty, vẫn một mực đi theo Cố tiên sinh làm việc.

Cố tiên sinh những năm gần đây tâm tư cũng không đặt ở công ty, cái gì cũng mặc kệ, không hỏi thăm tới, tất cả đều để cho Tào quản lý làm, Tào quản lý bây giờ chính là xuân phong đắc ý. Nhưng ai ngờ được, Cố Trường Đình đột nhiên thượng vị, không hề báo trước, Cố tiên sinh giả vờ bị bệnh, còn bị Cố Trường Đình lấy lại mấy cái dự án, một chút thể diện cũng không để lại cho ông ta.

Tào quản lý vừa rồi ở phòng hội nghị bị Cố Trường Đình giết gà doạ khỉ, trong lòng sao có thể thoải mái nổi? Ông ta không cam tâm, nghĩ đến nếu mấy hạng mục đều giao lại hết cho Cố Trường Đình, sau này ông ta kiếm chác được cái khỉ khô gì nữa?

Tào quản lý trong lòng tức giận bất bình, vừa hay nhìn thấy trò cười của Cố Trường Đình, liền âm thầm nói xấu sau lưng.

Tào quản lý đầu đầy mồ hôi lạnh, vội vàng nói : "Cố tổng hiểu lầm rồi, tôi vừa rồi không nói gì cả."

Cố Trường Đình cười lạnh : "Thật sao? Tôi hình như nghe thấy Tào quản lý nói 'chữa bệnh'?"

Tào quản lý nhịn không được đưa tay lau mồ hôi trên mặt, định giải thích, lại bị Cố Trường Đình ngăn cản.

Cố Trường Đình ánh mắt đảo qua tất cả mọi người bên ngoài, nói : "Mọi người là cảm thấy tôi có bệnh, tôi không phải người bình thường, tôi rất kỳ quái, thậm chí thấy tôi chính là quái vật?"

"Không không không." Có người chân chó muốn nịnh bợ Cố Trường Đình vội vàng nói : "Cố tổng ngài nói đùa, chúng tôi làm sao có thể nghĩ như vậy được."

Cố Trường Đình cười lạnh : "Không nghĩ như vậy là tốt nhất, nhưng nếu là có người nghĩ như vậy, cũng không sao cả."

Mọi người vừa nghe đến lời này của cậu, đều có chút sững sờ, dường như không hiểu lời này là có ý gì.

"Bởi vì những người đó, không phải đều nghe lời một tên quái vật chỉ đạo, làm chân chạy việc cho một tên quái vật hay sao?" Cố Trường Đình nói tiếp : "Tôi không phải nói mấy người ngay cả một tên quái vật cũng không bằng, quá khó nghe, tôi thay các người tự thấy khó xử. Nhưng có mấy lời vẫn phải nói, hi vọng mọi người nghiêm túc nghe một chút. . ."

Hiện giờ mấy nhân viên cấp cao vây quanh cửa phòng nghỉ hiện giờ đều sợ đến xanh cả mặt, dường như đặc biệt hối hận mới vừa rồi không lập tức rời khỏi, bây giờ muốn rời đi căn bản là điều không thể, chỉ có thể nghe Cố Trường Đình lạnh nhạt chế nhạo bọn họ.

Bọn họ lúc này mới biết, Cố Trường Đình trước kia ôn hòa tốt bụng, căn bản không tồn tại, hiện giờ cậu giống như biến thành người khác vậy.

Cố Trường Đình nói : "Nơi này không ít người là chú bác của Cố gia, tôi trước kia đối với các vị đều tôn kính khách khí, đó là bởi vì tôi cảm thấy, mình dù sao cũng là người của Cố gia, đối với trưởng bối nên tôn kính một chút, nếu không liền không xứng làm người. Nhưng hiện tại, khả năng các vị cũng nghe nói, tôi đã cùng cha ruột của mình ký kết hiệp nghị đoạn tuyệt quan hệ cha con, cho nên các vị không cần xem tôi là người của Cố gia nữa, chỉ cần xem tôi là Cố tổng của mọi người là được. Mọi người trước kia là trưởng bối, nhưng hiện tại chỉ là nhân viên, vì vậy nên làm gì và không nên làm gì, xin mọi người nhớ kỹ. Nếu như một ngày kia, các người có thể lên đến vị trí cao hơn tôi, muốn báo thù cũng không thành vấn đề, nhưng hiện tại, bất mãn gì thì cũng mời kìm nén, tôi tạm thời không muốn nghe."

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Pro

#songtính