Chương 13: Chiến thần

Màu nền
Font chữ
Font size
Chiều cao dòng

Suốt những ngày sau đó, Lệ Sa dù bận đến mấy cũng dành thời gian dùng bữa cùng nàng. Trong lúc dùng bữa, Thái Anh liên tục gắp đồ ăn vào bát cô như sợ cô ăn không no.

_ Nàng còn gắp nữa sẽ không còn đồ để nàng ăn đâu!

_ Ta no rồi! Tỷ ăn nhiều một chút!

Lệ Sa những ngày này tâm trạng cực kỳ tốt, nhìn thấy nàng quan tâm đến mình như vậy, gương mặt cô luôn nở nụ cười hạnh phúc.

_ Nè, tỷ nói xem bọn họ cam tâm không?

_ Ai?

_ 3 vị tướng quân của tỷ!

_ Bọn họ làm sao?

_ Thì tỷ ở đây dùng bữa cùng ta, mỗi ngày đều ăn ngon như vậy, bọn họ lại chỉ được ăn cháo, sẽ không ganh tị chứ?

_ ...

_ Tiểu Vương phi, cô không cần phải lo, chúng tôi cũng chẳng dám ganh tị với Đại Vương!

_ Trí Mân!

_ Mỗi ngày thức ăn của cô cũng chỉ có vậy, chứ chẳng nhiều hơn, vậy mà cứ giữ Đại Vương ở đây dùng bữa! Chúng tôi còn đang lo đây!

_ Cô lo gì chứ?

_ Lo người ngoài không biết, nhìn thấy Vương phi cứ nhường hết thức ăn cho Đại Vương, còn cô thì ngày càng ốm đi sẽ nghĩ Đại Vương chúng tôi ức hiếp cô, ngay cả đồ ăn cũng giành ăn hết!

_ Phải rồi! Trí Mân nói đúng, nàng có cảm thấy không khỏe chỗ nào không, ta thấy dạo gần đây nàng ốm đi rồi! – Lệ Sa lo lắng nhìn nàng.

_ Ta vẫn khỏe, chắc tại thời tiết đột ngột chuyển lạnh nên ăn thấy không ngon miệng, ăn ít đi thì người cũng ốm theo! – Thái Anh nhìn cô trấn an.

_ Chắc không? Hay ta mời y sư đến khám cho nàng!

_ Đại Vương, chẳng phải Trí Tú biết y thuật sao, cô ta đã xem mạch cho Vương phi của người rồi, hoàn toàn khỏe mạnh. Hôm trước tiểu cô nương nhà người còn chạy ra sau vườn đào bới đòi trồng cây, cả khu vườn đều bị cô ấy đào hư, hại Nghệ Trác mất cả buổi chiều dọn dẹp.

_ Được rồi, đừng nói chuyện của ta nữa, cô đến đây có việc gì?

_ Tất nhiên là có việc, rất nhiều việc nữa kìa, đang đợi Đại Vương về xử lý, hai người định ăn đến bao giờ.

_ Ta biết rồi, nhưng để tỷ ấy ăn xong đã, phải ăn thì mới có sức làm việc chứ!

_ Vậy hai người cứ tự nhiên, ta đến báo vậy thôi. Đại Vương! người hạnh phúc thêm miếng nữa, rồi nhanh chóng quay về xử lý công việc, ta đi về trước.

_ Cô nương này sao lại khó ở như vậy? Ta tưởng tỷ đã là người thô bạo nhất rồi, không ngờ bên cạnh lại còn có một người hung dữ hơn. Nếu sau này cô ta không đi tìm vợ, sẽ không ai thèm cưới cô ta đâu!

Lệ Sa chỉ cười cười không nói gì.

Thời tiết rất nhanh đã sang mùa thu, lá trong vườn cũng rụng hết, để lạc cành cây xác xơ, những cơn gió lạnh kéo tới rét buốt. Nam Chiếu tuy không phải nơi ôn hòa nhưng mùa thu cũng không rét đến như thế này. Từ khi trở lạnh, nàng không quen thời tiết lạnh đến buốt xương này nên ra lệnh đóng hết các cửa sổ trong phủ lại, những cửa khác đều đóng, chỉ chừa lại cửa chính để ra vào. Bất cứ gian phòng nào nàng đến đều phải đốt than sưởi ấm. Bọn hạ nhân ở đây đều quen với khí hậu nên bọn họ cũng chỉ mặc nhiều quần áo hơn để giữ ấm, thậm chí có vài người làm việc trong nhà vẫn ăn mặc như bình thường, có lẽ vì nàng đốt lò sưởi quá nhiều khiến trong phủ này ấm hơn nhưng với họ thì lại nóng nực. 3 vị tướng quân kia cũng không chịu được nên suốt một tháng qua đều dọn đến quân doanh ngủ. Lệ Sa biết nàng không chịu được khí hậu này nên đã cho người lót thêm tấm lông trên giường ngủ của nàng, những chỗ nàng thường hay đến ngồi cũng đều được lót thêm lông. Y phục của nàng cũng được cô cho người chuẩn bị từ sớm, vải may y phục đều là loại vải dày ấm, nhưng không gây bí, áo choàng lông thì được đưa đến tận 3 4 cái dù tuyết còn chưa rơi.

Thái Anh trong suốt những ngày lạnh đều trốn trong viện, nếu không có chuyện gì quá quan trọng nàng cũng không thèm bước ra ngoài nửa bước. Hôm đó, Lệ Sa bỗng nhiên gọi Thái Anh đến quân doanh. Như thường lệ, nàng mặc y phục che chắn thật kỹ, còn khoác thêm một chiếc áo choàng, trên cổ và viền áo được may bằng lông thú vô cùng ấm áp. Nàng vừa bước ra bên ngoài liền rùng mình vì lạnh. Nàng nắm lấy hai bên vạt áo choàng kéo lại rồi bắt chéo hai tay để giữ cho bàn tay nàng không bị lạnh. Bây giờ mà còn quan tâm đến vẻ ngoài gì nữa chứ, nếu không làm như vậy chắc nàng sẽ chết vì lạnh. Nàng giữ tư thế như vậy bước đi thật nhanh đến quân doanh. Từng bước đi của nàng như trở nên nặng nề hơn vì những cơn gió buốt cứ phả vào người. Lệ Sa cùng những người khác đang đứng giữa bãi đất trống rộng lớn của quân doanh, nhìn thấy nàng, 3 người tướng quân liên cố ý chọc ghẹo.

_ Nhìn kìa, tiểu ngọc thố đến rồi. – Trí Mân nói.

_ Tuy thời tiết năm nay đúng là có lạnh hơn một chút, nhưng tuyết vẫn còn chưa rơi mà Vương phi đã lạnh đến như vậy sao? - Nghệ Trác tiếp lời.

_ Cô ấy vẫn là lần đầu sống ở đây, chưa quen cũng là chuyện thường. Hơn nữa ta từng đến Nam Chiếu rồi, ở đó thời tiết ấm áp, mùa hè tuy rất nóng, nhưng mùa đông thì dễ chịu hơn Tây Lương chúng ta. – Trí Tú giải thích.

Thấy Thái Anh đi đến gần, cả người đã bắt đầu run vì lạnh, gương mặt trắng toát như người mất máu.

_ Vương phi, chắc người phải khoác thêm vài chiếc chăn nữa mới giấu đi cái vẻ lúc này được! – Trí Mân đùa.

_ Hôm nay Vương phi mặc bộ y phục này, rồi cả áo choàng lông trắng, trông người giống như là ngọc thố của tiên tử Hằng Nga bị lạc xuống nhân giới vào mùa đông giá rét. - Nghệ Trác cười.

_ Các người... suốt ngày đánh trận giết người... học từ ai... mấy lời khoa trương như vậy... lần trước còn bảo... ta giống Nữ Oa... tiên tử... bây giờ lại giống... thỏ ngọc của Hằng Nga... – Thái Anh lạnh đến mức miệng gần như cứng đơ, lắp bắp nói một câu cũng không xong.

_ Được rồi, cô ấy lạnh đến hai hàm đánh vào nhau rồi, các người còn chọc ghẹo! – Lệ Sa nhăn mặt.

Lệ Sa nhanh chóng đi về phía nàng. Đưa tay ra nắm lấy bàn tay của nàng, vừa chạm vào liền cau mày, một tay khác đưa lên gương mặt nhỏ của nàng.

_ Sao lại lạnh đến như vậy?

Nói xong liền kéo Thái Anh đến một đám lửa lớn ở đằng xa. Nghệ Trác và Trí Mân tức tốc chạy đi khiên tới một thân cây to, đặt xuống, Trí Tú liền trải ra một tấm lông cừu. Lệ Sa nhanh chóng kéo tay nàng ngồi xuống, nắm chặt hai bàn tay nàng liên tục xoa xoa để làm ấm. Một lúc sau, khi thấy tay nàng đã không còn lạnh, mới dừng lại.

_ Ấm hơn chưa?

Thái Anh nhẹ gật đầu.

_ Sao lại kêu ta tới đây?

_ Hôm nay Trí Tú duyệt binh trên cao nguyên có săn được vài thứ, bọn ta thấy trời chuyển lạnh, cũng muốn khao binh sĩ một bữa ngon nên định đốt lửa trại. Mấy ngày nay nàng cứ ở lì trong phủ, ta muốn nàng ra ngoài cho khuây khỏa.

_ Vậy tối nay sẽ nướng thịt sao? – Gương mặt Thái Anh nhìn vô cùng hứng khởi, cô thấy vậy cơ mặt cũng giãn ra, gương mặt trở nên thanh thoát nhẹ nhàng.

Mặt trời vừa lặn rất đông người đã tụ tập đến bên ngọn lửa. Bên kia có vài người đang nướng thịt, mùi thơm bay khắp cả quân doanh. Trí Tú bưng đến một chiếc bát đựng sữa nóng.

_ Sữa?

_ Ở trong đại quân không cho phép uống rượu, đây là quy định từ thời Lạc Bình Vương, đến giờ Đại Vương vẫn giữ nguyên. Đây là sữa dê, ta mua từ trên núi kia, người dùng thử đi!

Thái Anh cần lấy bát sữa, hơi ấm từ bát lan đến bàn tay, cảm giác rất dễ chịu liền  đưa lên miệng uống thử.

_ Đây là lần đầu ta uống sữa dê đó!

_ Ngon không?

Thái Anh gật đầu, gương mặt vui vẻ đầy sự hài lòng, Lệ Sa nhìn nàng cười tươi.

_ Tỷ rất tôn kính Lạc Bình Vương!

_ Bà ấy là người thân duy nhất của ta!

_ Bà ấy chắc chắn rất yêu thương tỷ.

_ Phải! Tất cả những thứ ta có, ta của ngày hôm nay đều do bà ấy đã cho. Năm đó, Lý Hoàng Hậu và Quý phi đấu đá kịch liệt. Quý phi đã có được hai đứa con, còn là sủng phi, nhưng nếu Hoàng Hậu sinh đích tử chắc chắn con đường của bà ta sau này sẽ rất khó đi. Hoàng Hậu sức khỏe không tốt, liên tục phải điều dưỡng, nhưng dù có uống bao nhiêu nước sông Mẫu Tử vẫn không thể có thai. Nhưng nhờ một vị thần y, sức khỏe bà ấy đã hồi phục nhanh chóng, Bệ Hạ vui mừng đêm đó liền cho người đem đến bát nước pha long huyết. Quý phi đã có sẵn âm mưu từ trước mua chuộc người đánh tráo bát nước đó. Mẫu thân ta là tì nữ bên cạnh Hoàng Hậu, không biết đó là bát nước có thể giúp người ta mang thai long chủng liền uống hết. Mấy tháng sau, Hoàng Hậu vẫn không có động tĩnh gì, hôm đó, vị thần y kia lại được mời đến để xem vấn đề ở đâu, mẫu thân ta bỗng nhiên khó chịu, nên đã nôn ói trước mặt mọi người. Vì thất lễ suýt nữa thì bị mang ra đánh chết, nhưng vị thần y đã cản lại. Bắt mạch xong thì phát hiện bà đã mang thai 3 tháng. Tính toán tới lui thì cũng trùng với thời điểm Hoàng Hậu được ban nước. Vì không biết chắc chắn đứa trẻ có phải con của Bệ Hạ hay không nên bà vẫn được giữ mạng đến khi sinh con. Sau đó bà ấy không được phép hầu hạ Hoàng Hậu nữa mà bị đem đến một cung khác, không danh phận, bên cạnh cũng chỉ cho một tì nữ thấp hèn hầu hạ. Bà cố gắng vì ta mà sống qua ngày, đến ngày hạ sinh mọi người đều bồn chồn lo lắng. Khi ta vừa được sinh ra thì đã bị mang ngay đến trước mặt bọn họ trích máu nghiệm thân. Kết quả thì ai cũng đoán được...

Lệ Sa nói tới đây thì đau lòng, im lặng một lúc mới nói tiếp.

_ Mẹ ta sau khi sinh xong thì băng huyết nhưng không một ai để mắt tới nên đã qua đời. Mặc dù không cam tâm nhưng vì chưa có con Hoàng Hậu liền giả nhân từ muốn nuôi ta khôn lớn. Việc này bị Bệ Hạ, các quan thần và cả gia tộc bà ấy phản đối, vì nếu ta được bà ấy nuôi dạy hiển nhiên sẽ mang danh phận đích nữ. Nhưng vì không có ai nuôi dưỡng và sự cầu sinh quỵ lụy của bà ta, Bệ Hạ tạm đồng ý. Tuy nói là nuôi dưỡng nhưng đều là do các ma ma chăm sóc, nếu Bệ Hạ không đến thăm bà ta cũng chẳng để ta vào mắt. Đến năm ta 3 tuổi, bà ta mang thai đích tử, Bệ Hạ liền ra lệnh mang ta đến cho một vị phi tần địa vị thấp kém nuôi dưỡng. Vì không được sủng ái, ta cũng chẳng giúp kéo được Bệ Hạ đến cung, người đó xem ta như cái gai trong mắt, liên tục đánh đập, hành hạ...

Nước mắt đã chảy xuống khuôn mặt gầy gò của cô, Thái Anh lần đầu nhìn thấy Lệ Sa khóc, nàng cũng không kìm lòng được, hai mắt đã rưng rưng.

_ Năm đó Lạc Bình Vương là em gái duy nhất của Bệ Hạ vào cung. Khi ta đang chạy nhảy nô đùa một mình thì va phải bà ấy, ta ngã xuống, ta đã rất sợ hãi sẽ bị trách phạt và đã khóc. Nhưng bà ấy nhẹ nhàng đỡ ta dậy, phủi bụi trên y phục của ta, bà ấy lau nước mắt rồi nhìn ta cười với vẻ mặt vô cùng ôn nhu. Lúc đó, ta cảm thấy bà ấy như ánh nắng chiếu rọi vào trái tim của ta, từ khi ta được sinh ra mọi người nhìn ta đều chán ghét, chỉ có duy nhất bà ấy dịu dàng với ta. Bà ấy cầm tay ta muốn đưa ta trở về phòng, nhưng vừa chạm vào ta đã rên lên một tiếng đau đớn. Bà vội vàng kéo tay áo của ta lên thì phát hiện rất nhiều vết thương. Bà ấy đã gặng hỏi và bắt ta phải nói ra hết sự thật. Sau khi nghe những lời nói của ta, bà ấy dắt ta đi thẳng đến chỗ Bệ Hạ, cầu xin để ta trở thành con nuôi của bà ấy. Bệ Hạ gật đầu đồng ý, ngày hôm sau bà ấy tức tốc trở về Châu Ninh mang theo cả ta, suốt đoạn đường đó ta đều nằm ngủ trong vòng tay bà ấy!

Im lặng một hồi để bình tĩnh lại.

_ Sau khi đến đây bà ấy đã chăm sóc cho ta, bôi thuốc lên những vết thương giúp ta. Sau khi bình phục bà ấy đã dạy ta võ công, dạy ta cầm kiếm, múa đao, dạy ta cưỡi ngựa, bắn cung. Năm đó bà ấy ra trận, trúng tên độc bị thương nặng, y sư nói có thể bà ấy sẽ không qua được. Ta vô cùng tức giận, dẫn theo Trí Tú, Trí Mân, Nghệ Trác và một đám binh sĩ đánh úp vào chỗ đóng quân của địch. Ta đã nóng vội không kịp suy nghĩ, trong đầu ta chỉ có trả thù cho Lạc Bình Vương. May mắn thay ông trời lần này đã chịu nghe tiếng lòng của ta, ta phá tan doanh trại của địch, chính tay ta cầm đao chém đầu tên thủ lĩnh đã bắn tên vào người bà ấy, năm đó ta 12 tuổi. Sau khi trở về, bà ấy tức giận phạt ta quỳ ngoài sân suốt một ngày, ta ngất xỉu được đưa vào cứu chữa, vừa tỉnh lại bà ấy đã ôm ta vào lòng khóc nấc lên. Đó là lần đầu tiên ta nhìn thấy bà ấy khóc, cũng là lần duy nhất ta làm cho bà ấy khóc...

Lệ Sa nói đến đây nhìn sang nàng, thấy mặt nàng đã giàn giụa nước mắt, liền nhanh chóng lấy khăn lau cho nàng. Vừa lau vừa nhìn Thái Anh bằng ánh mắt vô cùng ôn nhu, hiền dịu, gương mặt nàng vốn dĩ đã trắng, trời lạnh khiến mặt nàng càng trắng hơn, lộ rõ chiếc mũi, gò má và đôi mắt đỏ hoe vì khóc. Nghệ Trác bưng đến một khay thịt dê nướng, cô nhận lấy ân cần đút cho nàng ăn.

_ Ngon không?

_ Ừm!

Ăn uống vui vẻ xong, một đám người tụ tập quan ngọn lửa nhảy múa thổi sáo.

_ Vương phi! Đến đây nhảy cùng chúng tôi đi!

_ Mọi người cứ nhảy đi!

_ Vương phi, người là nữ nhân quý tộc, nghe nói những nữ nhân như người từ nhỏ đã được học múa, người múa hẳn đẹp lắm, múa cho chúng tôi xem một chút được không!

_ Thật ngại quá! Ta thật sự không biết nhảy múa!

_ Không biết? Cô là quý tộc mà không biết ca múa sao? – Trí Mân nghe vậy dừng lại hỏi.

_ Nam Chiếu của ta nữ nhân thân phận càng cao quý càng không được phép làm điều này! Ca hát, nhảy múa mua vui cho người khác là điều cấm kỵ của nữ nhân nhà quan.

_ Ở đó khó như vậy sao?

_ Phải! Mọi người cứ chơi vui vẻ!

_ Ta thấy cuộc sống của nàng ở Nam Chiếu có vẻ không được tốt? – Lệ Sa nhìn nàng mặt thoáng buồn.

_ Đúng là không được vui vẻ!

_ Sao vậy?

_ Giống tỷ!
_ ...

_ Mẫu thân ta mất từ lúc ta mới 5 tuổi.

_ Bị người ta hại?

_ Ừm!

_ Ai đã bảo vệ nàng?

_ Hoàng tổ mẫu  đã nuôi dạy ta nên người, nhưng bà ấy cũng mất khoảng gần 2 năm trước.

_ Rồi nàng bị ép đến đây hòa thân?

_ Phải!

_ Nàng có cam tâm không?

_ Ban đầu thì không! Nhưng vì một giao kèo với bọn họ ta đành chấp nhận.

_ Bây giờ thì sao?

_ Có lẽ... Nó tốt hơn là ta nghĩ.

_ Vì sao?

_ Vì... ta gặp được tỷ! – Thái Anh nói tới đây rồi mỉm cười nhẹ.

Lệ Sa thấy biểu cảm này của nàng cũng ngước mặt lên trời mỉm cười.

_ Muốn hỏi ta chuyện gì nữa không?

_ Chiến thần!

Cô thở dài một hơi như hồi tưởng lại quá khứ của mình rồi kể với nàng:

" Sau trận đánh đầu tiên đó, Lạc Bình Vương đồng ý dẫn cô theo mỗi khi ra trận. Có thể là do tài năng thiên bẩm cộng với việc rèn luyện chăm chỉ, cô nhanh chóng lập được vô số chiến công. Năm 15 tuổi, cô được phong chức tướng quân. Luôn được dẫn đầu đoàn quân đánh trận, những trận chiến mỗi lúc một lớn hơn, tàn khốc hơn và tính cách liều mạng của cô nên chuyện trên người mang đầy thương tích là chuyện không có gì lạ. Lạc Bình Vương lo lắng, khoảng mấy tháng liền không cho phép cô ra trận nữa. Lần đó, Lệ Sa đã cự cãi với bà ấy một trận lớn, bà khuyên nhủ cô sau này hành động phải vô cùng cân nhắc, dù sao cô cũng là nữ nhân không giống bọn nam nhân kia, trên người cô không nên để lại bất kì vết sẹo nào. Đừng giống như bà ấy, thời trẻ ngông cuồng, thiếu suy nghĩ tuy luôn thắng trận trở về nhưng cơ thể bà ấy đã đầy những vết chai sẹo, không còn dám phơi bày trước mặt ai nữa nên bà mới vậy, cô đơn cả đời. Lệ Sa cũng không muốn thành thân, cô là võ tướng, tuy thời điểm đó liên tục thắng trận nhưng một số cũng nhờ vào may mắn, làm sao biết được khi nào thất bại, khi nào sẽ bỏ mạng nơi chiến trường, không thể làm lỡ dở cả đời người khác. Sau đó, cô cũng mặc những lời khuyên răng của Lạc Bình Vương, vẫn ngông cuồng xông pha chiến trận, vô số chiến công hiển hách được ghi lại. Nhiều đến mức nghe tới cái tên Lệ Sa người ta liền nghĩ ngay đến chiến thần Tây Lương, vang danh khắp thiên hạ, bất kỳ kẻ địch nào nghe danh cô liền sợ xanh mặt. Năm cô 20 tuổi, Lạc Bình Vương đánh trận bị thương nặng, lúc này bà ấy đã có tuổi, bị gãy xương không thể hồi phục lại được, từ đó cũng không thể cưỡi ngựa, dẫn binh đi chinh phạt kẻ thù. Tất cả mọi thứ đều giao lại cho Lệ Sa, binh sĩ hơn vạn người đều nằm trong tay cô. Vì sự tài giỏi nên tất cả đều nghe theo chỉ dẫn của cô răm rắp. Lạc Bình Vương tuy bị phế nhưng vẫn ngày ngày ra sức truyền thụ cho Lệ Sa tất cả binh thao chiến lược mà bà học được hơn nửa đời người. Chỉ trong vòng 3 năm nắm giữ binh phù, số binh sĩ trong tay cô đã tăng lên gấp bội, cộng với việc điều binh khiển tướng kỳ tài, chiến tích ngày càng nhiều, chỉ cần trận đánh đó do Lệ Sa dẫn binh thì kẻ thù không một ai sống sót. Đến cả Nam Chiếu hùng mạnh nhất trong ngũ quốc cũng phải dè chừng chiến thần Tây Lương này. Năm đó dịch bệnh hoành hành, trong quân doanh vô số người chết vì bệnh, Lạc Bình Vương không may bị nhiễm bệnh, lại trong lúc chiến tranh loạn lạc không được chăm sóc kỹ lưỡng nên bà đã qua đời. Lệ Sa đánh trận trở về, nghe tin như sét đánh ngang tai. Đây chính là nỗi đau đớn lớn nhất đối với cô, khi cô không thể gặp được người mình yêu thương và biết ơn lần cuối cùng."

Nghe xong câu chuyện hai mươi mấy năm cuộc đời của Lệ Sa, Thái Anh đã thấy buồn ngủ, cô nhanh chóng dìu nàng vào phòng của mình ở quân doanh. Thái Anh ngồi xuống giường, cô nhanh chóng đi lấy cho nàng một chiếc chăn lông.

_ Lúc nãy, tỷ nói ban đầu tỷ không có ý định thành thân, vậy tỷ lấy ta có phải vì không thể kháng chỉ?

_ Với vị thế của ta hiện tại, dù ta có muốn từ chối, bọn họ cũng sẽ không làm khó được ta!

_ Vậy sao tỷ không từ chối?

_ Nàng có từng nghĩ, nếu ta không trả lời đúng câu đố đó của nàng, nàng sẽ về tay ai?

_ Ta chưa từng nghĩ đến chuyện này! Nếu không có ai chọn, có thể ta sẽ được quay về Nam Chiếu!

_ Nàng vẫn muốn trở lại đó?

_ Phải! Dù sao đó cũng là nhà của ta, vẫn an toàn hơn ở đây!

_ ... Nàng nghỉ ngơi đi, ta thấy nàng đã mệt rồi!

Nói xong Lệ Sa thổi nến đi ra ngoài, trả cho nàng không gian yên tĩnh.

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Pro